Thứ Năm, 13 tháng 3, 2014

BIẾT NÓI TIẾNG NGƯỜI
                                                                                     
Đi đâu lạc giữa cuộc đời               
Thấy người biết nói tiếng người mà thương
Mất nhau từ thuở lên đường
Vườn xưa một nụ vẫn mường tượng thôi
Chợt em về đậu lòng tôi
Nở ra một đóa tinh khôi chưa từng

Lê Tuân
CHIÊM BAO
                                Tặng Huệ

Có khi lá thu rơi nhiều vì nhớ
Có khi mắt ta như cười mà khóc
Trong mơ thấy em băng rừng tìm đến
Tỉnh ra nghe như môi mình còn ấm

Nếu biết đó là giấc mơ
Ta chẳng thức dậy bao giờ

Lê Tuân
VỜI   VỢI            
                                                                  
Trong đoàn quân thắng trận trở về
Mà bóng chàng giờ đâu thấy nữa
Đã bao năm nóng bỏng đợi chờ…

Trong tiếng trống náo nức kia
Nàng nghe tê buốt chia lìa
Trong đoàn người vinh quang kia
Nàng nghe lẻ loi muôn nghìn mất mát

Thôi thì lên núi vọng phu
Hỏi bao giờ lá mùa thu thôi vàng
Xa xăm, vời vợi, nhẹ nhàng
Trầm buồn, héo hắt, phũ phàng. Bước đi

Lê Tuân
HOÀNG   LAN
                                                Tặng Sơn

Ngày xưa em tắm suối tiên
Áo bay lạc gió qua miền trần gian
Ai đi động cánh hoa vàng
Tôi đi về phía Hoàng Lan đứng chờ

Ngày nay em tắm suối mơ
Hoàng Lan vừa độ bâng quơ em buồn
Ai đi về phía khơi nguồn
Tôi đi về phía khơi buồn nhiên hương

Ngày sau em tắm sông tương
Bờ bên kia đứng nhìn thương bên nào
Ai đi về phía non cao
Tôi đi về phía chiêm bao dặm ngàn

Em còn đó chứ Hoàng Lan !
Tôi không dám động sợ tàn đêm thâu
Ai đi về phía Tô Châu
Tôi đi về phía nhiệm mầu tìm tôi

Lê Tuân
MƠ SỐNG TRỌN TÌNH NGƯỜI        
                                                                            
Xin cứ thế bay xa
Xin chối từ tất cả
Sự thật nào xa lạ
Xin trả lại bóng đêm
                                                                                                                       
Dắt nhau về rừng vắng
Nhặt cho hết lá vàng
Lá nào là dĩ vãng
Thơm mùi hương ngọc lan

Thơm tiếng lòng nhỏ giọt
Của hồn thiêng núi cả
Mơ sống trọn tình người
Non nước thuở xa xưa

Lê Tuân

Thứ Hai, 3 tháng 2, 2014

THƠ LÊ TUÂN NGƯỜI ĐIÊN

NGƯỜI  ĐIÊN

Người không điên hỏi người điên
Đố người hiểu được vô biên là gì ?

Là ngồi trong lớp không ghi
Lớn lên trời rộng li bì ngủ quên
Mơ màng nghe tiếng gọi tên
Ngỡ như ai hỏi vô biên là gì !

Lê Tuân

THƠ LÊ TUÂN THẮP SÁNG CÂU THƠ

THẮP SÁNG CÂU THƠ

Hoàng hôn dìu núi lên cao
Dìu đêm xuống thấp lạnh vào vu vơ
Chờ anh thắp sáng câu thơ
Choàng lên cho ấm đôi bờ vai em

Lê Tuân

THƠ LÊ TUÂN THU

THU

Thu ơi Thu em là thu muôn thuở
Em nhuộm vàng thương nhớ ở trong ta
Em dệt nên những giây phút lụa là
Em tạo dựng một vườn thu rất lạ

Em là Thu hay thu là tất cả
Em là thơ hay hơi thở của thơ
Không khởi đầu, không kết thúc, không mơ
Nghe gần lắm nhưng sao mà xa quá

Với chiếc áo ta vẫn là linh mục
Với môi em ta vẫn một con người

Lê Tuân

THƠ LÊ TUÂN TƠ TRỜI

  TRỜI

Em giăng xuống đời ta
Những sợi tơ huyền thoại
Những sợi tơ biết nói
Những sợi tơ biết gọi tên nhau
Ta kết tơ thành áo lụa nhiệm mầu
Rồi ươm mơ trên áo chuyện ngày sau

Lê Tuân
HỒN   NHIÊN

Sao mà xinh thế hả trời 
Hồn nhiên em đến rối bời lòng ta
Mười năm chẳng dám nói ra
Đến khi nói được đã xa xôi rồi

Trăm năm gặp lại : em cười
Ta cười. Hai đứa vẫn người hồn nhiên
Trong ta em vẫn tháng giêng
Trong em ta ngủ bên miền lưu li

Ngàn năm gặp lại chim di
Còn còn mất mất ở đi bao lần
Lần này phải giữ thật gần
Hồn nhiên ta nói ngàn lần yêu em 

Lê Tuân

ĐI MÃI KHÔNG THÔI

HẰNG

Nghe đâu chiếc lá nói rằng
Mùa thu đang đến nên trăng rất vàng
Ngàn cây nội cỏ hoang mang
Liệu màu xanh ấy có vàng theo trăng

Hỏi cô em gái tên Hằng
Mùa trăng năm ấy nhớ chăng lá vàng

Lê Tuân

Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2014

THƠ LÊ TUÂN YÊU THƯƠNG

YÊU  THƯƠNG

Bước đi rơi mất yêu thương
Bước về nhìn thấy vô thường bước qua
Có con chim nhỏ lượn là
Nhặt lên để đó làm quà tặng nhau

  Tuân

THƠ LÊ TUÂN ĐI MÃI KHÔNG THÔI

  HAI  THIÊN  ĐƯỜNG

Em là con gái dễ thương
Hẹn tôi đến chốn vô thường rong chơi
Em mang theo mỗi nụ cười
Tôi mang theo cả đất trời đến đây

Còn em, con gái hay hay
Theo em ngàn gió hội ngày liêu trai
Em nhìn cong cả tương lai
Nhìn theo tôi thấy có hai thiên đường

Một em mở cánh lạ thường
Một em khép lại trên đường thiên di
Hai em dẫn thế giới đi
Bỏ tôi ở lại từ bi một mình

  Tuân