LÊ TUÂN
Thứ Hai, 3 tháng 2, 2014
THƠ LÊ TUÂN NGƯỜI ĐIÊN
NGƯỜI
ĐIÊN
Người không điên hỏi người điên
Đố người hiểu được vô biên là gì ?
Là ngồi trong lớp không ghi
Lớn lên trời rộng li bì ngủ quên
Mơ màng nghe tiếng gọi tên
Ngỡ như ai hỏi vô biên là gì !
Lê Tuân
THƠ LÊ TUÂN THẮP SÁNG CÂU THƠ
THẮP SÁNG CÂU THƠ
Hoàng hôn dìu núi lên cao
Dìu đêm xuống thấp lạnh vào vu vơ
Chờ anh thắp sáng câu thơ
Choàng lên cho ấm đôi bờ vai em
Lê Tuân
THƠ LÊ TUÂN THU
THU
Thu ơi Thu em là thu muôn thuở
Em nhuộm vàng thương nhớ ở trong ta
Em dệt nên những giây phút lụa là
Em tạo dựng một vườn thu rất lạ
Em là Thu hay thu là tất cả
Em là thơ hay hơi thở của thơ
Không khởi đầu, không kết thúc, không mơ
Nghe gần lắm nhưng sao mà xa quá
Với chiếc áo ta vẫn là linh mục
Với môi em ta vẫn một con người
Lê Tuân
THƠ LÊ TUÂN TƠ TRỜI
TƠ
TRỜI
Em giăng xuống đời ta
Những sợi tơ huyền thoại
Những sợi tơ biết nói
Những sợi tơ biết gọi tên nhau
Ta kết tơ thành áo lụa nhiệm mầu
Rồi ươm mơ trên áo chuyện ngày sau
Lê Tuân
HỒN
NHIÊN
Sao mà xinh thế hả trời
Hồn nhiên em đến rối bời lòng ta
Mười năm chẳng dám nói ra
Đến khi nói được đã xa xôi rồi
Trăm năm gặp lại : em cười
Ta cười. Hai đứa vẫn người hồn nhiên
Trong ta em vẫn tháng giêng
Trong em ta ngủ bên miền lưu li
Ngàn năm gặp lại chim di
Còn còn mất mất ở đi bao lần
Lần này phải giữ thật gần
Hồn nhiên ta nói ngàn lần yêu em
Lê Tuân
ĐI MÃI KHÔNG THÔI
HẰNG
Nghe đâu chiếc lá nói rằng
Mùa thu đang đến nên trăng rất vàng
Ngàn cây nội cỏ hoang mang
Liệu màu xanh ấy có vàng theo trăng
Hỏi cô em gái tên Hằng
Mùa trăng năm ấy nhớ chăng lá vàng
Lê Tuân
Bài đăng mới hơn
Bài đăng cũ hơn
Trang chủ
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)