THU
Thu ơi Thu em là thu muôn thuở
Em nhuộm vàng thương nhớ ở trong ta
Em dệt nên những giây phút lụa là
Em tạo dựng một vườn thu rất lạ
Em là Thu hay thu là tất cả
Em là thơ hay hơi thở của thơ
Không khởi đầu, không kết thúc, không mơ
Nghe gần lắm nhưng sao mà xa quá
Với chiếc áo ta vẫn là linh mục
Với môi em ta vẫn một con người
Lê Tuân
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét