VỜI VỢI
Trong đoàn quân thắng trận trở về
Mà bóng chàng giờ đâu thấy nữa
Đã bao năm nóng bỏng đợi chờ…
Trong tiếng trống náo nức kia
Nàng nghe tê buốt chia lìa
Trong đoàn người vinh quang kia
Nàng nghe lẻ loi muôn nghìn mất mát
Thôi thì lên núi vọng phu
Hỏi bao giờ lá mùa thu thôi vàng
Xa xăm, vời vợi, nhẹ nhàng
Trầm buồn, héo hắt, phũ phàng. Bước đi
Lê Tuân
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét